Cầu được ước thấy (phần 2)

Phần 2: Luật hấp dẫn

Xin nói ngay luật hấp dẫn này không liên quan gì đến Định luật vạn vật hấp dẫn trong môn vật lý mà chúng ta học ở trường lớp.

Luật hấp dẫn phát biểu nội dung cốt lõi sau: Những gì giống nhau thì hấp dẫn nhau. Tùy vào ngữ cảnh, góc độ nhìn nhận sự việc đang xét mà từ ngữ có thể hơi khác nhau nhằm diễn tả sát với chủ đề đang nói đến, ví dụ: năng lượng giống nhau thì hấp dẫn nhau; rung động giống nhau thì hút nhau;… Thành ngữ “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” chẳng phải là một phiên bản tiêu biểu của luật hấp dẫn đó sao!

Để hiểu và ứng dụng luật hấp dẫn, những phát biểu sau về bản chất vũ trụ phải được thừa nhận mặc nhiên đúng (tương tự như tiên đề, định đề trong khoa học):

  • Tất cả mọi thứ là năng lượng.
  • Tất cả mọi thứ đều rung động.
  • Tất cả mọi thứ có tần số.
  • Tất cả mọi thứ là thông tin rung động.

Thực sự thì 4 phát biểu ở trên chỉ là 1, vì mỗi phát biểu nói đến một thuộc tính có thể đại diện cho tất cả hoặc có thể suy luận ra các thuộc tính kia. Ví dụ khi nói đến rung động thì đương nhiên phải có sự hiện hữu, tác động của năng lượng thì mới có sự chuyển động; rung động thì sinh ra tần số; rung động và tần số là những gì có ở sóng, và sóng thì luôn mang theo thông tin. Đây là nền tảng lý luận về vũ trụ và các định luật tâm linh. Nhà phát minh vĩ đại Nikola Tesla đã nói: “Nếu bạn muốn tìm ra những bí mật của vũ trụ, hãy suy ngẫm trong khuôn khổ năng lượng, tần số và rung động.”

Không xác định được rõ ai là người đầu tiên tìm ra, đúc kết nên luật hấp dẫn. Có rất nhiều sách viết về luật hấp dẫn, trong đó có một số tác phẩm rất được yêu thích như bộ tác phẩm “The Secret” (Bí Mật) của Rhonda Byrne, tiểu thuyết “The Alchemist” (Nhà Giả Kim) của Paulo Coelho, “Ask and It Is Given” (tạm dịch: Hãy Xin Thì Sẽ Được) của Esther Hicks và Jerry Hicks, “The Magic of Manifesting” (tạm dịch: Phép Màu Hiện Thực) của Ryuu Shinohara,… Mặc dù cùng viết về luật hấp dẫn nhưng mỗi tác giả, tác phẩm đều có nội dung, diễn giải, phân tích rất riêng về các khía cạnh cảm xúc, lý trí, cái tôi, hoàn cảnh,… chi phối con người ra sao trong quá trình hiện thực điều mong muốn. Người viết đặc biệt thích, tâm đắc với nội dung, lý luận, phân tích cặn kẽ trong bộ sách “The Magic of Manifesting” của Ryuu Shinohara.

Theo luật hấp dẫn thì khi ta tập trung suy nghĩ về điều gì, đến một lúc nào đó, điều mà ta luôn nghĩ đến ấy sẽ xảy ra với ta ở thực tại, bất kể điều đó là gì. Nó mang lại sự tốt đẹp hay tai họa, làm ta sợ hãi hay hạnh phúc đối với vũ trụ không có gì khác biệt. Vũ trụ cũng không có khái niệm tốt, xấu, đúng, sai, nhiều, ít, chỉ biết luôn luôn mang lại điều con người nghĩ đến. Việc xảy ra nhanh hay chậm tùy vào mức độ tập trung, thường trực của điều ấy trong tâm trí và đặc biệt là yếu tố cảm xúc. Cảm xúc càng mãnh liệt thì điều nghĩ tới càng dễ và sớm xảy ra. Càng sợ điều mình không muốn thì nó càng dễ xảy ra, cũng như càng hạnh phúc với điều mong muốn thì càng mau nhận được nó. Khi đã hiểu luật hấp dẫn hoạt động như thế nào, ta hoàn toàn có thể vận dụng nó để hiện thực hóa mọi thứ ta mong muốn trên đời. Nói chính xác thì vũ trụ có sẵn công cụ để con người có thể sử dụng để tạo ra cuộc sống như ý muốn. Ta có thể trở thành bất kỳ ai, làm được bất cứ việc gì và có được mọi thứ mình muốn! Xin nói rõ ở đây là chỉ nói trong phạm vi luật hấp dẫn áp dụng vào việc hiện thực hóa điều cá nhân mong muốn thôi. Ngoài luật hấp dẫn thì còn rất nhiều luật khác trong vũ trụ có thể ảnh hưởng đến cuộc đời con người.

“Nếu bạn muốn tìm ra những bí mật của vũ trụ, hãy suy ngẫm trong khuôn khổ năng lượng, tần số và rung động.” – Nikola Tesla

Luật hấp dẫn không hoạt động khi ta áp đặt điều ta mong muốn lên người khác, ví dụ mong muốn đối thủ bị phá sản. Thật ra kết quả xảy ra có khi ngược lại: ta bị phá sản! Vì sao? Vì ta luôn nghĩ đến sự phá sản! Đối thủ của ta đâu có nghĩ đến điều đó, họ cũng đâu có cảm xúc hoặc rung động gì với điều ta mong muốn. Vậy điều đó không xảy đến với họ được.

Luật hấp dẫn không có thể phủ định! Nghĩa là vũ trụ không có từ “không”. Nếu ta phát ra mong muốn là “không bị bệnh” thì vũ trụ hiểu là “muốn bị bệnh” vì rõ ràng ta đang nghĩ đến “bệnh”, và vũ trụ đáp ứng đúng luôn: đưa bệnh đến cho ta! Giờ thì ta đã biết không nên dùng câu phủ định với luật hấp dẫn nhé!

Tất cả mọi thứ là năng lượng! Do vậy ta phải xác định điều mình muốn ở dạng năng lượng, giá trị nó mang lại cho ta là gì, và cảm xúc của ta khi có nó (mặc dù ta chưa có) là như thế nào. Tất cả những định nghĩa, cảm nhận này đều chủ quan, tùy vào từng người, nên ta cứ mạnh dạn xác lập theo quan niệm của ta mặc dù có thể có những điểm giống hoặc khác theo quan niệm phổ thông. Chỉ có ta rung động với cảm xúc của chính ta chứ không phải của ai khác. Đây là mấu chốt vấn đề! Không hiểu được điều này thì thất bại ngay từ khi bắt đầu quy trình hiện thực hóa.

Ví dụ muốn giàu có, cụ thể là có nhiều tiền; ta có thể hình dung ra từng xấp tiền, vàng vòng, hột xoàn, con số trong tài khoản,… Nghĩ vậy không có gì sai nhưng nó không hiện thực ra được nếu ta không xác định được nó mang lại cho ta cảm giác gì, cảm xúc thế nào khi ta giàu có. Có phải đó là tự tin, quyền lực, đắc chí, tận hưởng, giúp đỡ, hào phóng,…? Những cảm giác, cảm xúc đó mới mang tính quyết định. Nếu ta đã từng trải qua lúc có nhiều tiền, ta chỉ cần tìm lại cảm xúc y như lúc đó, là tiền lại đến với ta! Vậy mới có chuyện người giàu ngày càng giàu, người nghèo ngày càng nghèo. Người giàu luôn nghĩ đến tiền bạc, nhìn thấy của cải của mình hàng ngày và cảm thấy vui sướng, nên sự giàu có cứ thế kéo đến. Trái lại, người nghèo luôn phải vật lộn với sự thiếu trước, hụt sau; trong đầu lúc nào cũng nghĩ đến nợ nần, thiếu thốn, lo lắng; vì vậy lại càng thu hút những thứ ấy đến nhiều hơn. Tất cả đều xảy ra theo nguyên lý hoạt động của luật hấp dẫn.

Về bản chất và mục đích của con người khi có mặt ở thế gian này là để sáng tạo và phát triển tinh thần. Con người là đồng sáng tạo với vũ trụ! Lâu nay chúng ta chỉ quen với quan niệm con người là loài thụ tạo, nghĩa là một loài được tạo ra và chỉ hưởng những gì có sẵn trong vũ trụ. Sự thực thì con người quyền năng hơn thế! Vậy con người đồng sáng tạo với vũ trụ như thế nào? Xin thưa: chính bằng việc đưa ra yêu cầu, chọn lựa điều mình muốn! Chọn lựa và mong muốn của con người thì muôn màu muôn vẻ, lúc thì muốn cái này, lúc lại chọn cái khác. Khi chưa có tiền thì ao ước cháy bỏng có nhiều tiền, khi đã có tiền lại mong muốn có sức khỏe để ăn chơi cho đã đời, muốn có quyền lực, muốn trở thành ông nọ bà kia,… nói chung là con người lúc nào cũng có mong muốn. Điều tuyệt vời và kỳ diệu là vũ trụ luôn tiếp nhận yêu cầu, vận động để tạo ra những thứ đó, thỏa mãn nhu cầu của con người. Con người đưa ra yêu cầu, vũ trụ thực hiện; con người đồng sáng tạo với vũ trụ là ở chỗ đó. Thử tưởng tượng nếu con người không có bất cứ mong muốn nào gửi vào vũ trụ thì vũ trụ cứ mãi như thế, không sản sinh ra thêm cái gì. Có thể ví vũ trụ như Thần Đèn, không có yêu cầu từ A-la-đin thì không tự ý làm gì, nhưng khi nhận được yêu cầu là thực hiện ngay và luôn! Vũ trụ luôn thỏa mãn tất cả điều ước, mong muốn của con người, bất kể điều ấy là gì, và luôn có đủ cho tất cả mọi người, với một điều kiện: Bạn phải cho vũ trụ biết bạn muốn gì!

Leave a Comment