Nguyên lý khoa học và thuyết luân xa, liệu có gặp nhau?

Luân xa càng ở vị trí thấp trong cơ thể hoặc so với cơ thể thì càng gần với ánh sáng thuộc phổ hồng ngoại. Luân xa ở vị trí càng cao trong cơ thể hoặc so với cơ thể thì nó càng gần ánh sáng có tần số tử ngoại. Màu đỏ là màu đầu tiên ta có thể nhìn thấy bằng mắt thường sau khi ta vượt qua dải ánh sáng hồng ngoại và mắt thường không nhìn thấy được. Nó liên kết với luân xa đầu tiên ở háng. Màu tím (violet) là màu cuối cùng có thể nhìn thấy bằng mắt thường trước khi ta bước vào các tần số tử ngoại, và đây là màu sắc liên kết với luân xa thứ sáu ở trán.

Ở đâu có năng lượng thì ở đó có sóng

Ở đâu có năng lượng thì chắc chắn ở đó có sóng, mà sóng thì luôn mang theo thông tin. Gọi là sóng thì tất nhiên là có rung động. Vậy có thể nói một cách rất “trừu tượng” thế này: tất cả mọi thứ trong vũ trụ đều là năng lượng, là thông tin có rung động.

Năng lượng tâm linh và luân xa có liên quan gì với nhau?

Năng lượng thô là năng lượng không có ý thức, trong khi năng lượng tâm linh thì có. Thể năng lượng tâm linh có thể chuyển hóa, biến đổi loại năng lượng này thành loại năng lượng khác, qua việc mỗi trung tâm năng lượng thực hiện chức năng riêng biệt của nó bên trong cơ cấu tổ chức của hệ thống năng lượng trên cơ thể. Vì vậy những trung tâm năng lượng này liên kết các bộ phận cơ thể lại với nhau; kết nối cơ thể với vũ trụ; ràng buộc các khía cạnh vật chất, tình cảm, trí tuệ, tinh thần giữa người này với người khác.

Mấu chốt của hệ thống chính là các luân-xa, hay còn gọi là các trung tâm năng lượng hoặc cơ quan năng lượng. Chúng điều phối cả năng lượng vật chất và năng lượng tâm linh, biến đổi loại này thành loại khác và ngược lại. Có hàng chục, hàng trăm trung tâm và quy trình tham gia xử lý nhưng hầu hết đều thừa nhận luân-xa đóng vai trò chi phối.

Năng lượng tâm linh là gì?

Năng lượng này có thể biểu hiện bản thân nó qua các dạng biểu đồ, âm thanh, làn da, tư tưởng nhưng tất cả đều là năng lượng. Chúng ta không thể nhìn thấy lớp da huyền ảo hoặc hình dạng của ngôn từ khi ta nói ra, nhưng nó vẫn có ở đấy. Thậm chí ngay cả khi các giác quan không cảm nhận được chúng thì chúng vẫn hiện hữu.